Tình cũ không rủ cũng tới - Part II

Tình cũ không rủ cũng tới“ Người yêu em đấy à? Hai người yêu nhau à?”
- Không
“ Không? Không sao lại đi với nhau”
- Em với anh còn ngủ với nhau dù chẳng có mối quan hệ nào mà. *Đầy đau khổ*
*Anh trợn mắt nhìn em rồi cười khổ* Ừ
Lúc đấy M mang nước đến đưa em rồi em cùng M đi vài bước. M ngạc nhiên hỏi “Bạn em à”
Em trả lời: “Uwmhmm, Em có nói chuyện vài lần, không có gì đặc biệt cả” *nói đủ để Anh nghe thấy*
Nghe có vẻ hơi trẻ con và không biết anh nghĩ gì nhưng mà trong lòng em lúc đấy cứ trĩu nặng, gặp được Anh cũng vui nhưng cũng làm tâm trạng tệ hơn rất nhiều.
Em cứ nghĩ về anh sẽ liên lạc với em nhưng hoàn toàn không phải. Đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì đt có tn:
- Hôm nay em thấy thế nào? 
“ Em cám ơn anh nhé! Hôm nay em rất vui”
-Em vui là tốt rồi ^^
“ Nhưng mà sau hôm nay em thấy anh và em không hợp nhau được đâu.hi”
- …
Đi chán chê xong về nói thế em cũng thấy mình hơi đểu, mất dậy. Nhưng kết thúc sớm cho đỡ mệt cả 2. Dù có bao nhiêu người đến em cũng không thế gạt Anh ra khỏi đầu.
……………………
Khoảng 1 tuần sau thì là SN ny bạn thân em, nó rủ em đi chơi. Ăn uống hát hò thôi. Cũng mệt nhưng thôi đi chơi cho khuây khỏa. Nó giới thiệu cho em một anh bạn thân của người yêu nó =)). Anh này làm em khá ấn tượng và bây giờ thì anh ấy đang là người yêu em rồi =)). Chuyện về anh này cũng hấp dẫn lắm. Nếu có thời gian và các mẹ muốn nghe thì em sẽ kể cho sau J)) 
Có vẻ rất hòa đồng với bọn ctrai nhưng luôn giữ khoảng cách với cgai. Vì ngoài em còn 2 đứa nữa nhưng cũng biết anh này rồi nhưng có vẻ cũng lạnh lùng với bọn nó. 
- Đây là L bạn em *bạn thân em gt e với anh đấy*
- Ừm, chào em. Anh tên C *hết*
Cả buổi chỉ nói với em mỗi câu đấy. Em thì tính đa nghi mà, nên em nghĩ chắc tỏ ra lạnh lùng để cho nó hút hồn =))) em cũng kệ, thấy nó đẹp trai thì mình cũng để ý. Em hám trai đẹp lắm =))) 
Mấy hôm sau thì bọn nó làm hậu sinh nhật ý thế là cũng rủ em. Ừ thì đi. Lần này lên bar quẩy các thứ các thứ ( đm, hậu sn còn to hơn sn chính, mãi sau này em mới biết là ny em bao m.ng đi để lấy cớ rủ em đi vì nghĩ chắc anh ý rủ em sẽ không đi chơi riêng nên mới bày ra cho em vui vẻ thoải mái )
Em thì đi với bạn bè rất thoải mái, chỉ cần trong đám ko ai thích mình là em như con điên luôn.haha. vì có người thích nó cứ nhìn mình âu yếm bố mày ghét =))
Đang vui đùa thì em nhìn thấy bóng người quen quen, giật thót mình tim đập thình thịch… Là anh à? Em cứ nhìn mãi theo bóng lưng ấy, thấy nó đi ra ngoài em cũng chạy theo. Nỗi nhớ trỗi dậy, nhưng không phải. nhầm người. chắc tại em nhớ anh ấy quá nên đi đâu cũng nhìn thấy anh. Chưa bao giờ em thấy buồn như này. Cảm xúc lẫn lộn. Có buồn, có thất vọng, có hụt hẫng, có giận hờn, nghẹn đắng cổ họng. Em trở lại bàn của lũ bạn. Em uống bia như uống nước, sầu đời quá mà L . Chả hiểu sau hôm đấy mình uống được nhiều thế. Cứ cầm cái chai tu lấy tu để. Cả lũ cũng thấy lạ nhưng chắc thấy mình húng hoắng quá nên ko dám động, điên lên tao lại cho cái chai vào đầu =)) ( em đùa đấy)
Uống chán thì em buồn đá* =)) em mới ra ngoài đi vệ sinh, lúc này cũng loạng choạng rồi. Đi xong ngồi trong nhà VS khóc. Cứ tủi thân thế nào ý, ấm ức nên cứ khóc, chắc chúng nó tưởng điên tình nhưng em khóc không gào lên, ngoạc cái mồm ra đâu J)) kiểu chảy vài dòng thôi, chủ yếu khóc trong lòng :D
Khóc chán thì em ra ngoài thì thấy anh C đang đợi ở ngoài
“Anh thấy em đi ra ngoài lâu quá tưởng em có chuyện gì”
- Em không sao
“Chúng nó say hết rồi… mà em khóc đấy à?”
Đm lúc đấy như kiểu tìm được điểm tựa tự nhiên em khóc nhiều hơn. Xong anh ý định đợi em khóc xong nhưng mãi em không nín được thế là anh ý hôn vào mắt em, hôn em rồi ôm em. ( Sau này khi yêu nhau thì ông ý bảo anh chả biết làm gì, anh sợ nhất bọn con gái khóc, thôi cứ hôn mẹ nó đi xem đỡ không vì đ’ hiểu sao e khóc, đ’ biết an ủi kiểu gì =)))))) )
Thật kì diệu, em ngạc nhiên trợn tròn mắt lên quên cả khóc =)))
Sau đó bình tĩnh lại thì em có kể cho anh C nghe về Anh. “Em thật sự rất thích anh ấy nhưng anh ấy không bao giờ thích em. Em thấy mình thật mù quáng và ngu xuẩn. nhưng em không làm khác được”
- “ Thôi bình tĩnh đi, để anh đưa em về”
Về sau bọn em có nói chuyện nhiều, hiểu nhau, em có tình cảm với anh C cũng thích anh ý nữa mặc dù thỉnh thoảng vẫn nhớ Anh nhưng cũng lấp dần phần nào. 
……………………………..
Sau 6 tháng không liên lạc, bỗng một ngày em nhận được dòng tin nhắn từ Anh ( lúc này em vs C chưa yêu nhau nhé ko c.m lại chửi em có ny rồi vẫn lằng nhằng)
“ Em ổn không?”
Có chuyện gì?
Mình gặp nhau được không?
Trong lòng em vừa mừng vừa lo. Em thấy hả hê, dù gì Anh cũng vẫn phải tìm mình nhưng lo vì em đã có người khác rồi sao em dám làm điều có lỗi. Em với C mặc dù chưa nhận lời yêu nhưng 2 đứa tự ngầm hiểu tình cảm của nhau, anh C biết em đã từng sâu đậm với Anh nên cũng muốn để em có nhiều thời gian để có thể yêu anh ý vì là anh ý chứ ko phải người lấp đầy khoảng trống trong lòng.
- Em ko gặp anh đâu.
- Tại sao?
- Em có người khác rồi
- Em yêu người đấy à? ( Câu hỏi ấy làm em giật mình, đúng là em có tình cảm với người khác nhưng trong lòng em vẫn còn có anh, vẫn nhớ anh nhưng ko muốn khổ mình khổ người)… Anh biết em, em cũng là để quên anh.
- “…..”
- Trả lời anh đi.
- Ừ. Thì sao? Nhưng em cũng ko muốn gặp anh. Anh chỉ muốn ngủ với em thôi :-jjj
- L này, bây giờ thật sự anh rất mệt, anh cũng ko biết tại sao người anh nhớ và muốn gặp lại là em nữa.
- Nếu anh muốn tìm người trò chuyện, chia sẻ, dốc bầu tâm sự thì em sẵn sàng. Còn chuyện ấy thì ko đâu J
- Anh ko nghĩ đến em cũng bỏ anh ngay lúc này.
- Em chưa baoh bỏ rơi anh, là anh đã bỏ em trước. Em đã từng yêu anh bằng thứ tình cảm non nớt và trân thành nhất. nó làm em vừa cảm thấy điên dồ lại vừa thấy khinh rẻ bản thân. Tại sao em phải chấp nhận chứ. Có lẽ em đã học đc nhiều thứ từ anh và câu chuyện của bọn mình?
- Anh chưa bao giờ không tôn trọng em và anh cũng rất trân trọng.
- ừ rồi sao? Trân trọng rồi sao? Yêu đc nhau không? Em biết anh sẽ có rất nhiều lí do để nói. Nó chỉ tạo lớp vỏ cho sự ngụy biện của anh thôi.
- Coi như anh xin em đấy. anh cần em ngay lúc này
Em tắt máy - không muốn nghĩ ngợi gì nữa. cả đêm hôm đó em trằn trọc không ngủ được. Nhiều suy nghĩ ngổn ngang trong đầu kém theo nhiều câu hỏi. đã quyết định đi thì đi luôn đi, còn quay lại làm gì nữa? Sao lại xuất hiện ngay lúc này? Sao ko để em quên?
Từ hôm đó điện thoại em ngập tin nhắn và những cuộc gọi của Anh luôn. Nếu anh ấy ko thật sự cần chắc chắn anh ý sẽ ko tìm em nhiều như thế. Nhưng e vẫn kệ, có tin nhắn em trả lời, có tin nhắn em viết rồi xóa để những dòng … chạy cho anh hi vọng =))) có lúc lại ko trả lời làm ra vẻ mình bận rộn =)))
- Coi như vì anh một lần được không? Xin em
- ...
Những cuộc gọi lúc nửa đêm ngày càng nhiều, lúc đầu chỉ là 3,4 cuộc, sau thì 6,7 cuộc, đỉnh điểm là 14 cuộc gọi nhỡ từ Anh là 4 cuộc từ 2 số lạ. Chắc anh ấy nghĩ số anh gọi thì em sẽ không nghe nên lấy số người khác gọi. em có một thói quen là cứ 11r là bật chế độ không làm phiền để ngủ cho ngon đỡ lại gọi giật mình vì em rất sợ tiếng đt kêu khi đang ngủ. Em biết lúc đấy anh bắt đầu không bình tĩnh rồi và chắc chắn là anh đang say vì chỉ lúc say anh mới gạt đi những nguyên tắc của mình mà sống như con người và tính cách của anh ấy, nhìn những cuộc gọi nhỡ em cười nhạt thếch. Anh cũng có lúc phát điên lên thế này sao? Đối với anh bây giờ em vừa yêu nhưng có mốt chút giận. Lúc không có anh em đã vụn vỡ thế nào? Em là người dù thế nào cũng ko thể hiện ra ngoài, em ko thể gào khóc, không thể gọi tên anh nên em không biết miêu tả cảm xúc lúc đấy của em như thế nào cho m.ng hiểu. Đúng là “ Khóc trong lòng không nói ra mới xót xa”…
3 Ngày sau cũng không thấy anh gọi và nhắn nữa. em nghĩ chắc anh bỏ cuộc thật nhưng 10h đêm ngày t3, lúc đấy em đang tắm để chuẩn bị đi ngủ, xong ra cầm đt lướt fb chút thì thấy anh gọi. em nghe
- Em đây
- Em đang ở đâu? ( giọng anh có vẻ đang say )
- Nhà
- Gặp anh được không? Anh qua đón anh ( Lúc đấy chỗ anh đang cách chỗ em 15km )
- Anh điên à? Muộn rồi mới cả xa mà.
- Kệ, anh muốn gặp em
- Nhưng em ko đi đc cái giờ này. Em đang ở nhà cùng bố mẹ chứ ko phải nhà em.
- Thế bao giờ em gặp được?
- Em ko biết, khi nào em muốn thì em sẽ gọi anh
- Anh cần em
- Anh say rồi à? Em ngủ đây. Anh nghỉ đi
…………………………
Khoảng 1 tuần sau đó em đi liên hoan lớp, hôm đấy cũng uống hơi quá chén nên chả hiểu sao em gọi cho hắn nữa. kiểu say rồi muốn về mà chúng nó ko cho bảo gọi ny đến đón thì cho về, xong em phải trốn về. với cả nghĩ: “Chậc, vừa sáng cũng bị xong, nó cũng chả làm gì đc, mà làm cũng còn gì mất đâu”
- Anh!!
- Anh đây
- Đón em được ko?
- Em đang ở đâu?
- Quán X, em say rồi.
- Em uống rượu? đợi anh 10’
Lúc này cũng 9h tối rồi, Anh đưa em đến 1 cái nn ở đâu em cũng ko biết nữa, nói chung em ngủ trên xe và cảm giác thấy đi rất xa và lòng vòng. Hôm đấy cũng ko phải hôm say nhất của em nhưng lại rất buồn ngủ, đứng đợi nhận phòng em ngủ gật mất. vì em uống cũng được phết, mà càng uống càng khó ngủ, trừ khi phải say sấp ml thì mới ngủ đc J))
Anh mới kéo tay em đi lên phòng, chắc hắn khó chịu lắm vì anh ý thích những người con gái truyền thống mà chả hiểu sau dính phải em J) em thì thuộc dạng dở dở ương ương nửa hiện đại nửa truyền thống =)))) Mở cửa phòng ra thì em chạy ngay vào nhà vệ sinh, muốn nôn mà ko nôn được nên phải móc họng. Ở ngoài hắn sót ruột hay sao ý, cứ đập cửa: “Em sao không đấy, có cần anh vào giúp ko” =))
Em lồm cồm mò dậy mở cửa bảo Em ko thể nào nôn được”. thì lúc đấy nó ứa mẹ ra. May mà kịp rúc vào bồn cầu chứ ko lại phụt lên người hắn =))). Anh thì cứ ngồi sau vỗ lưng rồi xong lại vuốt lưng cho xuôi “Làm gì mà uống nhiều thế. Em trông em kìa, chả ra làm sao” – nhìn mặt anh bây giờ làm tôi buồn cười, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Tự nhiên thấy tim đập nhanh, em liền quay đi “Lấy cho em nước” Anh chạy ra ngoài mang cho em chai nước, em chẳng dám nhìn anh lâu hơn nữa, em sợ, sợ trái tim lại tiếp tục mềm yếu, tiếp tục yêu anh phát điên lên được. Em đi ra ngoài thấy anh ngồi trên giường thì em tiến lại ngồi cạnh. Anh ấy gõ vào đầu em 3 cái “Uống say này, em bị điên à, nếu ko có anh đưa em về thì nhỡ em say không biết gì bọn nó lợi dụng thì sao, như điên rồi ý, nhìn bộ dạng em bây giờ xem, trông thê thảm không” * giọng kiểu dỗi dỗi, kèm xót ý, xong lau mấy giọt nước trên mồm em rồi vào lấy khắn lau mặt cho em tỉnh =))))*
- Nào, mất hết phấn em bây giờ * Em tránh*
- Em còn sợ xấu? em bây giờ xấu lắm rồi.
- Thế em đi về nhá, anh ko muốn nhìn đúng không?
- * Anh ôm lấy em Rồi anh ý hôn em, luồn tay xuống dưới quần nhưng em đẩy ra.* “ Hôm nay em bị đèn đỏ nên em mới đến gặp anh” =))
- Đèn đỏ cũng chả sao cả. Đầy người vẫn làm bình thường mà.
- Nhưng em không thích. Cho em dựa vào anh chút * nói rồi em dựa đầu vào vai anh, vẫn mùi hương ấy làm em thấy ngọt ngào vô cùng*
- Dựa vai 30k, ôm 50k, hôn 100k
- Anh là trai bao à?
- ừmmmh
- không có tiền
- Sao em lại uống nhiều thế. Con gái không nên uống rượu, rất nguy hiểm
- Anh đang quan tâm em à? Con gái cũng nên biết uống rượu mà
- Biết uống chứ không phải như em bây giờ đâu.
- “….”
- Em thật sự yêu người đấy chứ?
- Huh? Ai? À, ừ, yêu
- Người đấy tốt với em chứ?
- Tốt, hơn anh J 
- Trong mắt em anh thấy em không thật sự vui
( Đúng là vậy! Hôm C uống say em ko liên lạc đc thì độ 2 hôm sau thì có số lạ nt nói hôm đấy C ở cùng cô ấy. Sét đánh ngang tai, em cũng ko biết chính xác hay là nyc a ý chọc ngoáy vì nyc a ý rất yêu nhưng mà a ý vẫn ct. Em thì đau lắm những vẫn cứ bt để đề phòng và xem xét mọi thứ như nào chứ ko hấp tấp, nếu cảm thấy mọi thứ vẫn có thể tốt đẹp đc thì có đúng là nt thật em vẫn tha thứ đc ) Em kể cho Anh nghe về chuyện em vs anh C. anh nghe xong lại gõ vào đầu em 3 phát: “Ngu, ngu này, như thế rồi sao em còn yêu”
- Chứ ko lẽ anh để em cứ yêu anh? Cứ chạy theo anh mãi à? Em ko ngu mà là anh đã biến em thành con ngu mới đúng. Ít nhất cả 2 đều có tình cảm chứ ko phải chỉ mỗi mình em mong đợi rồi hi vọng. Anh đưa em về đi, em muốn về nhà em. *em ko bình tĩnh nổi nữa, em thấy nghẹn họng, em thấy mình yếu đuối dần đều, muốn nổi điên lên*
………………………………
1 tháng trôi qua
Đang ngồi coffee với bạn thì điện thoại em rung lên tin nhắn: “Em đang ở đâu? Tuần sau anh sẽ rời khỏi đây rồi, anh muốn gặp em trước khi anh đi”
- Anh đi đâu? Sao gấp thế?
- Anh đi làm, chắc anh sẽ vào SG.
- Làm ở ngoài này ko đc à? Đi xa vậy làm gì?
- Ừm. nó thuận lợi cho anh. Em chỉ cần nói em muốn gặp anh hay không?
(Trong lòng em lúc đấy thật sự rất rối bời, em thấy sợ, dù anh ko yêu em nhưng ít nhất khi cùng 1tp sẽ yên tâm hơn, vẫn có thể vô tình đc gặp hay ít nhất là muốn hỏi về anh cũng dễ hơn. Nếu anh đi xa vậy em phải làm sao nếu tự nhiên nhớ anh? Em thấy vội vàng quá, em cuống, em muốn lao ngay đến để gặp anh.)
- Muốn
- Tối anh đón em nhé. Thèm được hôn em.
- Bao lâu rồi nhỉ?
- Đủ lâu để hôn em như ngày đầu tiên.
Tối hôm đấy trời mưa rất to, sấm sét ầm ầm cả, mưa ngập những con đường. Dòng người trên đường ai cũng vội, những chiếc xe lao nhanh. Mọi thứ vội vàng, trời giông tố như lòng em vậy.
Vừa bước vào thang máy để lên nhận phòng, anh ôm lấy em thật chặt, hôn vào trán em: “Anh rất nhớ Em”. Tim em đập nhanh lắm, ngạc nhiên vô cùng, anh là người tự cao nên để nói ra đc câu đấy chắc anh cũng nhớ mình thật. Em thấy không khí bắt đầu căng thẳng nên cứ cười cười, nhơn nhơn cho nó vui vẻ =)))
Vào phòng thì lại đi qua cái phòng chúng nó đang rên J) như ngày đầu tiên J)
- Ê, anh nghe thấy gì ko?
- *tập trung nghe ngóng* Chẹp, kệ ngta đi, em lại bắt đầu rồi đấy. mà ê ê cái gì. Ko có phép tắc gì cả.
Lúc e cầm tay em thì mới phát hiện ra ngón tay em đang chảy máu. 
- Tay em làm sao đây.
- Chắc lúc vội chạy ra xe anh em bất cẩn để cứa vào cái gì rồi.
- Trời ơi. E có phải con gái ko đấy, chả cẩn thận gì. Hậu đậu, con gái ngta ko đc để sẹo còn em kìa, nghịch ngợm. *thổi thổi* Đau ko? *ngậm tay cho máu đỡ chảy?*
- Có chứ, anh nhắc mới thấy đau ý chứ e ko để ý đâu J))
- Haizzz. Như con điên
- Anh điên ý. Ahihi đồ chó
- Ơ cái đứa này. Láo! *Lấy gối đập vào đầu em :3* Hay nói bậy này
- Hì hì
Anh nhìn tay em rồi lại nhìn em xót xa: “Anh rất sợ em ốm, em gặp chuyện gì, anh rất xót”
Em thấy không khí có vẻ căng nên em giả điên luôn J)
- ối giời ơi, em chưa đc vào cái nn nào sang trọng và nịch sự thế này =))) trên bản em chỉ có trải lá chuối hoặc bờ bụi thôi. Ơ cái kia là cái gì? Tròn tròn liệu có khi nào ngta lắp camera trên đấy không anh? 
- Cái báo cháy ý. Khi mà có chuông xong nó sẽ phun nước ra.
- ủ ôi, hịn chế.
- Em như con hâm ý ==
- Hahaha. Em buồn cười mà, anh mà ở với em chả bao giờ buồn luôn J)
- Em lúc nào cũng nhơn nhơn thế này đúng ko?
- ừ, cuộc đời em vui mà, nếu ko ai làm em vui thì em tự vui một mình, hahaha. Anh định đi thật à?
- ừm. bố mẹ anh ko muốn anh đi xa nhà, nhưng chắc anh vẫn đi thôi. Mọi thứ cbi xong hết rồi, chỉ còn gặp em là xong. Nhưng nếu em cần anh thì cứ nói, chỉ cần một câu Em cần Anh thì anh sẽ về.
- Sao lại muốn gặp em đến vậy?
- Anh cũng không biết, anh cứ nghĩ nới này có nhiều kỉ niệm, nhiều người để anh lưu luyến, nhưng ko ngờ nghĩ mãi chỉ nghĩ đến em. Buồn cười thật
- Xung quanh anh nhiều người con gái hơn em mà.
- ừ em nói đúng, gái thì thiếu quái gì. Chính anh cũng muốn ngăn bản thân ko đc nghĩ đến em nhưng ko làm đc.
- Nếu sau này anh có người khác mà em lại cần anh, anh có đên không?
- Vẫn câu trả lời cũ
- Tự nhiên em thấy hụt hẫng quá. Ôi thật là buồn, hay mình uống bia đi cho quên sầu quên đời =)))
- * Anh phì cười* Em đúng là điên ko thuốc chữa, đừng có nhố nhăng nữa đi. Nằm xuống đây - nói rồi anh kéo tay em nằm xuống và ôm em gọn trong lòng.
- Em nhớ ngày đầu tiên mình gặp nhau không?
- ừm nhớ
- ngay từ lúc đấy anh đã muốn có em rồi
- hả?
- ngay khi chạm ánh mắt em, giống như luồng điện chạy qua ý
- nói chuyện này để làm gì? Có yêu được nhau đâu?
- Mình quen nhau bao lâu rồi?
- 2 năm rưỡi, chính xác là 2 năm 5 tháng 20 ngày.
- Hì! Ừmhm, xem nào, trong cuộc đời anh mà chỉ được quen em ngần ấy thời gian là một điều tiếc nuối. Anh ước giá mình gặp em sớm hơn.
- Để làm gì?
- À!! Ko có gì cả.
- Chắc phải rất lâu sau mới được gặp em. ở nhà ngoan nhé
- Dặn dò gì chứ. Em lớn rồi.
Bỗng anh quay sang hôn em, nụ hôn vội mà nồng nhiệt, cháy bỏng và rất lâu. Hôn như đây là lần cuối cùng rồi, cũng có thể là lần cuối thật. Anh nhìn em ánh mắt đầy yêu thương và hi vọng: “Nói là em yêu anh đi”
…………
Khi nằm cạnh anh mà nghĩ xa anh như thế em lén thở dài
- Em đừng thở dài. Em sợ tiếng thở dài của em, sợ thấy em lo lắng, mệt mỏi. Hôm nay anh chỉ muốn ôm em hết đêm nay, cạnh em anh thấy bình yên, đối với anh thế là đủ.
……………………………………….
Anh ấy mang lại cho em thật nhiều cảm giác, số lần bọn em gặp nhau đếm trên đầu ngón tay, những câu chuyện cũng chỉ toàn nhạt nhẽo nhưng để lại trong em nhiều ấn tượng. em nghĩ chắc cả đời này em cũng ko thể quên đc anh, đối với em nó hơn cả tình yêu đầu kéo dài 4 năm, nó như là một định mệnh. Có người sẽ nói em ngu, điên tình nhưng em chưa bao giờ thấy hối hận vì điều đó. Câu chuyện này có thể sẽ hết ở đây, có thể sẽ còn được viết tiếp, nhưng em cảm nhận rằng nó chưa hẳn kết thúc mặc dù bọn em không hề liên lạc với nhau. Có thể em si tình nhớ anh còn anh đã quên hết, nhưng em thấy Anh với em mãi là một kỉ niệm, nó không đẹp hoàn mỹ nhưng khó mà quên được. Anh ấy…. và em…. Liệu còn tiếp tục được nữa ko? Ai mà biết được

 
Để lại bình luận