Tình cũ không rủ cũng tới - Part I

Tình cũ không rủ cũng tới

Em có thích đơn phương một chàng trai. có thể coi là tiếng sét ái tình, em say nắng anh ở ngay ánh mắt đầu tiên. Bọn em gặp nhau trong một buổi hội thảo, anh làm em ấn tượng vì anh cao, học giỏi và khá thư sinh. anh ấy làm em không thể rời mắt nổi. cứ thỉnh thoảng lại quay sang nhìn trộm anh thì lúc đấy cũng thấy anh đang nhìn mình. Bối rối kinh khủng tại cứ quay sang nhìn anh ấy lại thấy anh nhìn mình. Về cũng thấy xao xuyến nhưng nghĩ chắc cũng chỉ là dao động nhất thời thôi. Đang nằm lướt fb thì thấy có người add fr, mở ra thì là anh. Cm biết không, lúc đấy e sướng điên lên được ý, cứ cầm cái đt rồi nhảy tưng tưng lên như kiểu Đỗ đại học ý (lúc đấy em học năm nhất). Lúc đấy nghĩ là có nên chấp nhận luôn không hay chảnh tí mai chấp nhận nhưng lại sợ anh hủy mất nên acc luôn :)). Em vào wall nhà anh ấy like mấy dòng stt gần đây nhất của anh. tầm 15' sau thấy anh ib : " Đi ăn về thấy quá trời like luôn"
- " Tại e thấy người lạ add nên vào xem. Trông anh quen thật ( Sướng bỏ mẹ lại còn giải nai )
-" Sao ở buổi hội thảo em cứ nhìn anh thế" 
- À. Đúng rồi. Là anh. Anh không nhìn em làm sao biết em nhìn anh :))
Cứ thế bọn em nói chuyện qua lại. Anh chia sẻ cho em khá nhiều về cuộc sống, về học tập, về gia đình. Em cảm nhận được sự tin tưởng của anh. Chúng em nói chuyện được 3 tháng nhưng điều đặc biệt là chúng em không bao giờ hẹn hò gặp nhau ngoài đời. Chỉ khi nào cảm thấy mệt mỏi, bế tắc trong cuộc sống cần người trò chuyện thì tìm đến nhau nói chuyện một lúc cho thoải mái. Lúc đấy em cũng chỉ nghĩ đấy là mối quan hệ bạn bè bình thường chứ không nghĩ sau này em lại yêu anh ấy như thế. anh ấy là một người có quá nhiều quy tắc, không baoh muốn phá vỡ những quy tắc ấy vì bản thân 1 lần. Anh ấy cũng suy nghĩ quá nhiều. Lúc nào cũng tính trước tất cả mọi thứ và làm theo con đường mình đã vẽ lên, không cho phép mình đi sai hướng. Đó là điều em thích ở anh ấy, em nghĩ anh ấy chín chắn nhưng đấy cũng là điều em ghét ở anh. Hướng của anh ấy là không có sự có mặt của em nên anh ấy tự cho bản thân mình không được tiến xa hơn với em. Rồi anh ấy ra nước ngoài... Rất lâu sau em và anh ấy mới gặp lại, không rõ là bao lâu nhưng lúc đấy anh ấy đang yêu một người - đấy cũng là lúc em nhận ra mình đang " phát cuồng " anh ấy qua vài lần gặp lại, chỉ nhoẻn miệng chào nhau rất nhạt. Và 1 năm nữa lại trôi, cùng 1 thành phố nhưng như kiểu không có duyên ý. rất ít khi chạm mặt chỉ em biết rằng dù không gặp và cũng không nói chuyện nhưng em vẫn thích anh, mỗi khi nghe ai nhắc về anh đều khiến em rung động và thổn thức.
Vào một ngày lạnh giá của tháng 12-2015. Em lấy hết can đảm nói cho anh biết là suốt gần 2 năm qua. em đã thích anh ấy đến mức nào, đã âm thầm như nào, lúc đấy em cũng không hi vọng là anh ấy sẽ thích lại mình mà chỉ là không muốn dấu cho bản thân mình nữa, Kể cả lúc đấy anh ấy có chấp nhận thì em cũng không muốn yêu :)) chỉ muốn thích thôi. Đấy là lần đầu tiên sau gần 2 năm chúng em nói chuyện lại nhiều như thế. Lúc đấy em cảm thấy mình mù quáng cực. kiểu như là chấp nhận hết và chỉ muốn 1 mqh ko tên, một người đằng sau khi anh mệt mỏi thôi ý.
Em up tiếp đây. c.m đừng bê bài của em nhé :(((
Thật ra sau khi gặp anh ở buổi hội thảo thìThỉnh thoảng em có gặp anh ý ở rạp chiếu phim. Em bối rối đến mức nhìn thấy là giả vờ ko thấy cho đỡ ngại. Xong về anh ý nt " Không biết chào người lớn à? ( hơn có 2 tuổi bày đặt). Em rep là " Anh ko biết câu khi thích 1 người thì con ngta sẽ tỏ ra lạnh lùng à? "
Anh ý bảo " Em lạnh lùng gì, em đang bối rối". Lúc đấy a ý chỉ nghĩ e trẻ con trêu trêu thôi. vì thi thoảng e lại bảo Em thích Anh. chứ ko nghĩ mình phát cuồng lên được.
Mà thôi. dẹp mấy cái câu truyện trẻ con này đi. Vì kể chi tiết chắc đến tết và nó trẻ con điên dồ.
Tập trung vào những tháng ngày đầy cảm xúc đau khổ và trưởng thành hơn..
Thật sự lúc ấy em dùng toàn bộ lí trí và sự ngây dại để dành tình cảm cho anh ấy. 
Và đây là lần đầu tiên sau gần 2 năm bọn em nc 1 cách như người lớn :)
Anh ấy không tin và hỏi lý do tại sao thích anh ấy. Em kể hết và rất chi tiết từng kỉ niệm và từng cảm xúc. Anh ấy nói 1 câu thật bất ngờ, khiến e bàng hoàng và hoang mang vl " Điều anh có thể chỉ là... chúng ta làm tình nhân đi" what? tình nhân? là cgv? em mới hỏi " Anh thấy em thèm khát anh lắm à? hay anh nghĩ anh ngon lắm?" Anh ấy bảo: " Ko hề, ngay từ lần đầu gặp e, thật sự anh rất ấn tượng. muốn có một cái gì đó, nhưng sau khi tìm hiểu mới thấy ko thể có kết quả nên khi có chương trình ra nước ngoài... anh đã ko suy nghĩ mà đi luôn. em tin cx đc ko cx đc. nhưng đúng là thế. Anh đã từng sống ở nc ngoài nên có thể suy nghĩ thoáng hơn... anh ko ép em."
Cmn chứ :( cả bầu trời của em bỗng nhiên sụp đổ. Em hẹn a ý 3 ngày để trả lời. 3 ngày đó em như sống trong màn đêm. Cứ nghĩ nghĩ và nghĩ. Và rồi... Em đồng ý.. Chúng em gặp nhau
Cm có thể thấy mù quáng, điên dồ, chửi em là con dễ dãi, đứa con gái hư hỏng... Nhưng phải đặt mình vào vị trí của e mới hiểu cảm giác của e lúc đó.Có mẹ sẽ mạnh mẽ quyết liệt từ chối, có mẹ suy nghĩ mấy hôm, nửa muốn nửa ko rồi từ chối, có mẹ sẽ như e.... Mỗi người một tính. Cả đời em chẳng quên được ng đấy, cm thử yêu 1 người đơn phương trong gần 2 năm mà có thể bỏ mặc mọi thứ.. em từng nghĩ: kể cả anh ko có gì, có xấu xí, bệnh tật cũng sẽ ở bên. Nó mù quáng lắm. mà tính em ko phải đứa lụy tình. trong tình yêu rất mạnh mẽ. chả hiểu sao gặp người đấy. thấy yếu đuối lạ thường. Em cx sợ. vì e chưa từng làm việc đó. Nhưng lúc đấy thật sự như ma quỷ xui khiến. Em còn nghĩ chắc kiếp trước nợ nần gì nên kiếp này phải trả. vì thật sự em không muốn nhưng em vẫn đến, trong lòng rất nhiều do dự. 
Lúc đấy ngây thơ nghĩ chắc nó thử lòng can đảm của mình thôi, xong nghĩ ra mấy cái trẻ con kiểu ngồi nói chuyện, hay lãng mạn nằm cạnh thôi :)) ĐH năm 3 mà vẫn snghi như con điên vậy :))) Nhưng anh ấy Làm thật :)
Anh đến đón em là lúc 9r tối. trở em qua một cái nn cũng xa xa chỗ e ở. Đứng trong thang máy lên tầng 3 anh ấy cầm tay em. em thì cảm thấy mông lung như 1 trò đùa :)) cũng ko biết phúc hay họa. Chỉ biết là ko hẳn muốn nhưng mà cũng ko nghĩ nhiều đến kết quả. Buồn cười thật. con người ta vẫn cứ làm những điều mà biết trước rằng không có kết quả. 
Cảnh 18+ :))
Lúc vào phòng, 2 đứa nhìn nhau thấy ngại ngại, ko ai nói với ai câu gì. Đang trong ko gian yên lặng thì nghe thấy tiếng rên ở phòng bên cạnh.. 2 đứa nhìn nhau nháy nháy rồi tiến lại bức tường nghe xong cười khúc khích =))) đm. e thề là e chó điên vl. cứ đứng nghe xong bụp miệng cười. xong anh kéo em ngồi xuống giường. bảo kệ họ đi. Em thì cứ thắc mắc sao mà rên đc to quá trời :)))
Rồi đợi em cười xong thì anh bắt đầu hỏi " Sao em lại đồng ý. Em bị điên à?" em bảo" em cũng ko biết. e ko muốn đi nhưng khs e vẫn đi"
-" Anh đang đi sn 1 clb rất thân vs clb của a, a uống cx nhiều rồi. E có thể snghi lại "
Em lại cứ nghĩ nó kiểu thử thử thôi. ko nghĩ làm thật. Ngu thật :)) Em cx tính về mẹ cho rồi.. Nhưng mà 11r rồi. đ' biết đi đâu. đ' mang tiền. nên e nghĩ nghĩ. Xong nó bảo ( đ' gọi anh ấy nữa. gọi thế này cho thân thiện) "Muộn rồi. hết thời gian suy nghĩ" rồi hỏi " Em có điều gì muốn hỏi anh ko?" 
- anh đã làm ch này vs bn người rồi?
- 3
- ý e là kiểu như e
- chưa baoh
- tại sao lại là em? ( Vì nó đtr. học giỏi, hát hay.. nói chung gần như hoàn hảo...)
- Anh thấy tin tưởng. ngay từ đầu đã rất tin tưởng
- Em chưa từng vs ai cả
- * quay sang ngạc nhiên * Em điên rồi. có muốn về ko?
- E ko muốn về nhưng a đừng làm gì e đc ko?
- Ko == (đcma). nó liếc xuống ngực em, mùa đông nên e mặc rất kín cổng cao tường. - "Ngực cỡ B"
Em lấy gối che lại. xong hắn cười bảo" Yên tâm đi, anh ko thích bọn ngực to, trông như cái lồng bàn ý" :)))
anh ý bắt đầu hôn em, rất khéo léo. Mùi của anh ý như mùi kẹo ý ( con trai gì thơm thơm mùi ngọt ngọt ).. bị mê hoặc. 
"Chưa ai hôn anh như em cả. lạ thật đấy"
"Em hôn mở mắt?" - "Để em đề phòng anh thôi"
chuyện gì đến cũng đến. Thôi. nếu ko chống cự được thì học cách thỏa mãn cho rồi.
Kiểu lần đầu em thấy bảo đau ý, nên cứ lẩn lẩn xong chắc đuổi nhau mãi mới chịu nằm im. Vừa nãy cười con bên kia rên to, bh mình k rên mà mình hét cmn lên. đau vl đi được.
Mặt nó kiểu xót xót hỏi " Đau lắm à" - Thế tôi thử trọc ngón tay vào mũi anh xem anh đau không nhá
"Thôi thôi. rồi rồi. anh xin lỗi"
Xong em lườm rách cmn mắt xong quay mẹ đi. Thì hắn bảo " Ơ, em dỗi đấy à?"
xong nó quàng tay ôm rồi kể em nghe nhiều chuyện lắm. Về công việc, gia đình. Nói cho e nghe nhiều hơn về con người ấy. Em có cảm giác trước mặt m.ng nó cố tỏ ra trưởng thành nhưng lại thực chất là kẻ yếu đuối. Em cảm nhận được sự bất lực khi cv ko suôn sẻ, mệt mỏi khi cứ phải gồng mình lên.
Sau đó, Em mệt quá. ngủ luôn. Mà e ngủ thì e ko thích ai ôm gì cả. Em cứ dịch dịch xa ra ngủ cho thoải mái. càng xa thì nó lại càng gần lại. ngủ lúc nào chả hay.
Còn nữa nhưng mai e viết tiếp. buồn ngủ quá. đây mới chỉ là bắt đầu thôi :((

Em thấy mọi người hỏi anh có vợ chưa thì là chưa nhé :)) Mới 9x thôi. Trẻ mà. Kiểu em với anh ý như kiểu tuổi trẻ bồng bột ý.

Em kể tiếp ạ. Ko phải em câu like đâu. Chỉ là em vừa đi làm vừa viết. Em cảm ơn m.ng quan tâm em nheee. Cuộc đời em cứ như chuyện hài ý :))
Đấy. Sau khi lâm trận đến khoảng 4h sáng. Thì e bắt đầu tỉnh. E mới cào cào tay anh. Anh ngái ngái ngủ quay sang:
-huh? Em ko ngủ à?
- E ko? ( thật ra e ngủ như chết, biết gì đâu nhưng làm choè thế )
- Sao? 
- Em nghĩ =))))
- Em nghĩ cái gì? Em hối hận à?
- Không. Từ trước đến giờ em chưa baoh hối hận gì cả. Dù có làm sai cũng ko đc hối hận. Càng ko trách móc ai baoh. Có trách cũng chỉ trách bản thân mình... Nhưng ít lắm. Vì em là một đứa dù trong lòng giông tố tn cũng phải kiêu ngạo ngẩng cao đầu.
- Lại ngôn tình
- Ngôn tình gì đâu. Đúng mà
- Em đọc truyện ít thôi.
- Em ko có đọc. Em cũng rất ít khi xem phim. Vì em rất lười :))) 
- Em ko mệt à?
- Bình thường. Ko thấy gì cả.
Thế là nó lại vật em ra. Nhưng mà em cứ nằm cười haha. Vì em nhột quá. Xong cứ khua chân múa tay loạn lên. Cứ nằm cười như con điên.
- Em cười cái gì?
- Em buồn cười. Em nhột
- Nằm im đi
- Ơ, em tưởng mình đang vui vẻ với nhau. Vui vẻ thì phải cười chứ =))) ( con mẹ nó chứ, em thấy cno bảo gì mà sướng với cả vui vẻ, thì e cũng thấy buồn cười nên e bảo vui vẻ thôi :))) em có biết đâu được ý )
Xong đợi em cười chán thì nó làm cái nữa 😂
Nhưng lúc đấy em chả thấy như bọn bạn kể gì cả. Cứ thấy như làm cái gì ý. Ko thấy thích.
Xong lúc bị ra ngoài ý ạ. Bị lên người em. Em đứng hình 5s xong nhẹ nhàng lấy áo anh ý lau. Bảo
-" Của anh đấy. Giữ lấy mà dùng 😂"
- Tí anh còn đi họp đấy. Ko có thời gian thay đồ đâu.
- Thì mặc đi. Ai hỏi thì bảo cúm, nước mũi thôi mà 😂
...
- Em là khúc gỗ đấy à?
- hahaha ( xong em lại nằm cười )
Rồi sau đó bọn em nằm nói chuyện. Về cuộc sống, về công việc, về bạn bè, về các mối quan hệ. Nói về nhưng bế tắc trong cuộc sống. Em thấy sự tin tưởng mà bt e là đứa đa nghi lắm, lại nhạy cảm nữa. ai thật lòng ai chém gió em biết ngay. Có lẽ anh ấy là người đàn ông lạ mà em tin tưởng nhất từ trước đến giờ.
Cm đừng chửi em điên, ma nhập nhé. Vì e mà bị buồn cười là cả ngày e cứ tưng tửng xong rồi nếu tự nhiên nghĩ đến là cười ko ngớt. Em đc cái là hay tự nhiên buồn xong vui ngay. Ko để chuyện buồn gì lâu. Cứ vui vẻ thôi. Ngay kể cả trong lúc khó khăn nhất e vẫn vui vì càng buồn càng u uất, càng ko tìm ra cách giải quyết đúng ko c.m. Hihi
Thôi em kể tiếp :)))
Em thề nó nc với ai thì ko biết nhưng mà nó nc với em thì nhạt nhẽo cực. Kiểu lạnh lùng ý. Nhưng lại để ý từng cái nhỏ. Ko baoh nói đâu. Nhưng cái gì cũng biết. Nhưng em thích ko phải vì thế đâu. Mà chẳng qua là cứ bị thích thôi. Cản ko được. Kiểu thích ko cần lý do ý. Khi đã thích rồi thì lý do nào chả được. Chứ bt e cũng kiêu, chảnh vl ra ý. Nói qua về nhan sắc của e thì em ko xinh kiểu sắc nét nhưng m.ng bảo trông e nhỏ nhắn, nói chuyện buồn cười, mặt kiểu trẻ con, đáng yêu chứ ko hẳn xinh :)))
Xong 7h sáng a đưa em về vì 7r anh ý họp rồi. Về đến nhà em mệt quá ngủ đến hơn 12h. Bâyh mới thấy mệt. Tắt máy để ngủ ko bị làm phiền. Dậy bật máy thấy 12 cuộc gọi nhỡ.
Em mới gọi lại.
- Sao em tắt máy? Có chuyện gì? Hay em hối hận, em trách anh? Nếu thế anh xin lỗi. Đừng nghĩ gì vớ vẩn.
- Em chỉ ngủ thôi mà..
- Thật ko? Thế dậy ăn gì đi. Mệt à?
- Ừ
...
Lúc đấy về em cũng ko thấy hối hận gì mà tự nhiên còn thấy hời hời =)) Vì em cũng biết có nhiều người con gái vây quanh a ý. Lúc anh ý ngủ e có lén mở đt ra xem ( lúc nó mở khoá mình liếc trộm ) Cũng chỉ toàn công việc và công việc. Như em nói ở trên rồi đấy. Anh ý có thể vì sự nghiệp mà bỏ nhiều thứ. Em cũng ko biết ngoài e ra còn ai có mqh này ko, nhưng cả 2 đều là người chỉ thấy ai đó an toàn mới dám bắt đầu. Cả 2 đều là người cẩn thận trong các mqh. Em nghĩ là em hiểu a ý và a ý cũng công nhận từ trước đến h e là ng hiểu a ý nhất.
Bọn em không bao giờ gặp nhau ở ngoài. Nếu có gặp thì chỉ chào hỏi xã giao, cười vài cái cho thân thiện thôi. Cũng ko nhắn tin, ko gọi điện. Chỉ gặp mặt vì mỗi người có 1 cv riêng, 1 c.s riêng. Ko ai can thiệp vào ai. Em chấp nhận thế. Tính em k thích ai ràng buộc e nên e cũng thế. Ko ràng buộc ai. Đến thì đến, đi thì đi. Chưa baoh giữ.
Với cả bọn em là điều kiện 2 chiều. Bất cứ khi nào người kia cần thì có thể gọi. Khi nào e muốn gần anh ấy e có thể gọi hẹn. Nhưng em chưa bao giờ làm điều đấy. Một phần vì em ngại. Một phần vì em cũng ko hẳn muốn. Nên cứ im lặng. Khoảng 1 tháng bọn em cũng ko gặp, ko nc gì với nhau cả. Chắc nhiều người sẽ nghĩ "Nó ăn chán rồi thì nó bỏ". Nhưng em thì ko thấy thế. Vì đã chấp nhận mqh này thì e cũng nghĩ đến nhiều điều rồi. Và cũng một phần vì hiểu anh. Và em đc cái linh cảm rất tốt. Em nghĩ đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Và cho đến bâyh cũng chưa kết thúc... kiểu kết mở =)))
Rồi 1 hôm lên fb... Em thấy anh ấy up ảnh chụp với mấy bé trẻ con dân tộc ghi cap là "Đi để quên"
Chắc đang đi phượt trên Hà Giang. Sau đó nó còn đi mấy nơi nữa. Em thì ở nhà xem những bức ảnh lòng cũng hơi nhói. Cũng hoang mang lắm. Nhưng cuộc sống vẫn cứ là vui vẻ. Ko có gì phải nghĩ ngợi. Cứ như mọi thứ nằm trong tay mình thôi chứ ko hề ngoài tầm với. Cho đến khi 1 tuần sau.. Anh về :)

Em thấy nhiều mẹ add fb quá trời. Đây chỉ là fb ảo của em thôi. Nhưng em cũng hay vào fb này nên các mẹ muốn tâm sự gì với em cứ ib nha. Các mẹ kb vs e e cũng add lại luôn. Mới cả bọn em đều độc thân nhé. Ko ai có ny và cũng chẳng ai có gđ cả. Mới cả em không bao giờ làm người thứ 3 đâu. Mới cả đọc thì đọc. ko thì thôi. Đừng chửi, em đồng bóng lắm, e chửi lại hoặc xóa bài luôn ạ. Em kể tiếp ạ.

Sau chuyến đi phượt về, cũng là những ngày rét buốt nhất năm ngoái. Rét thấu xương luôn. Trời vừa rét lại thêm mưa. Em thì đang tất bật đi ship hàng cho khách thì nhận được tn của anh.
“ Gặp nhau đi”
-làm gì? Có chuyện gì để nói à? ( sau 1 tháng ko nói chuyện và ngổn ngang suy nghĩ. Tình yêu của em dành cho anh ấy ko còn ngây thơ cuồng nhiệt nữa. em là một đứa nhanh chán nhưng đối với anh ấy lại rất kiên trì. Sau lần đó em bắt đầu tập tọe kinh doanh, va vấp hơn nên chắc trưởng thành hơn chút J) Em nghĩ thế, hoặc có thể em nguội lạnh )
- Anh không biết nữa. Gặp đi
- Để làm gì đâu?
- Đừng vòng vo, em muốn gặp anh hay không thôi?
Trong lòng em thật sự rất rối. gặp hay không? Gặp hay không? Câu hỏi đấy cứ loanh quanh luẩn quẩn trong đầu em. Đi xe máy ngoài đường, trời thì mưa và rét. Đầu thì ngổn ngang suy nghĩ. Nhìn mọi người vội vã trên đường tự nhiên trong lòng cũng muốn tìm một nơi cảm thấy an toàn nhất. Và rồi em đi gặp anh.
Lần này đi chỉ muốn có thể bên anh ấy thật lâu để quên đi mệt mỏi thôi. Con gái đúng là loài động vật yếu lòng. Chỉ cần cái nắm tay đút vào áo, cái ôm nhẹ nhàng cũng thấy ấm lòng. Bên anh có thể là giông bão nhưng trong lòng lại thấy bình yên.
- Em muốn ở đâu? 
- Chỗ nào to nhất cái tp này đi J)
Lúc đi lên phòng em thấy bọn e chỉ như những cặp yêu nhau bt thôi. Trông bên ngoài có vẻ hạnh phúc. Anh cầm tay e rất chặt, như kiểu sợ mình chạy cmn đi luôn ý. Mở cửa phòng, bật điện. Em thấy anh thở dài – có vẻ anh ý đã rất mệt mỏi. Anh đặt 2 tay lên vai em và cúi xuống nhìn em một hồi rồi nhẹ nhàng ôm em vào lòng. Lúc đấy em cảm thấy hạnh phúc của một đứa yêu thầm một người và được người đó nhẹ đáp lại nhưng cũng là một mớ hỗn độn trong lòng vì không biết nó sẽ kéo dài trong bao lâu. Là mở hay kết. Anh nói
- Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng anh đến gặp em như thế này. 
- *im lặng*
- Anh thật sự không muốn nghĩ đến. Anh không thể làm được một việc gì cả. Em cứ quanh quẩn trong đầu anh. Chuyện gì anh cũng không thể tập trung rồi hỏng. Con đường anh đã chọn chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện em, nhưng tự nhiên em lại thành một ngoại lệ.
- Anh đi chơi có vui không?
- Vui. Thoải mái. Đến những nơi đó ko phải nghĩ nhiều đến em.
- Rồi sao?
- Nhưng cứ về tp a lại không ngừng được. anh không nghĩ mình nghĩ đến em nhiều như thế. Nó làm anh rất đau đầu. mệt mỏi và bực tức.
- Chúng ta đâu là gì đâu?
- Anh biết, nhưng anh không thể khống chế.
- Anh thích em à?
- Không
- Thế là gì?
- Không biết…
Lúc đấy chỉ đứng ôm nhau thôi, bầu không khí trở nên ngột ngạt. không ai nói với ai câu gì cả. Đến thở cũng thấy mệt. Nhưng dường như đấy cũng là lúc đỉnh điểm. Em chủ động hôn anh ấy, siết tay để ôm chặt hơn. Coi như hôm nay là ngày cuối cùng để yêu anh ấy đi. Em cũng ko muốn tiếp tục nữa. em nhanh chán mà :D 
Em cố gắng nhìn thật kĩ từng chi tiết trên mặt, hít nốt mùi hương ngọt ngọt ấy. chạm vào khuôn mặt ấy. Sau đó chuyện ấy lại đến. lần này có cảm giác hơn lần trước. nghĩ đến lúc đó còn gì để hối hận và mất nữa.
Cũng biết là mọi thứ thật dồ dại nhưng dường như với anh ý em không thể miễn dịch được. Cũng ko phải điên tình như mấy chị cmt =))) một thứ tình cảm gì khó nói lắm. nó rất nhẹ nhàng nhưng khi nó cuồng nhiệt thì như bùng cháy vậy. Thế em mới đặt tên chuyện là Tình cũ không rủ cũng tới. là bởi vì hoàn toàn ko muốn nghĩ đến nhưng lại ko thể từ chối anh ấy.
Anh bắt đầu vuốt tóc, thơm trán em rồi mỉm cười nói “ Chắc có lẽ em là người duy nhất cả đời này anh không quên nổi” – “ Anh nói nhiều thế làm gì. Đến đi”
Chắc đây là đoạn c.m hóng nhất J))
Sau đó anh bắt đầu hôn, rồi xuống cổ, xuống ngực… rồi hôn xuống bên dưới. Thật sự em rất bàng hoàng. Ko hiểu sao lại làm thế. Em tưởng chỉ kia thôi xong rồi thôi. Mới cả chỉ yêu con trai mới thế chứ @@ . Em mới dẫy lên không muốn ý. Chưa thế bao giờ cả. Thấy cứ kì kì. Anh bảo em để im đi. Em cũng đển im nhưng tim đập rất nhanh. Thình thịch cả. sau đó anh tiến vào trong. Lần thứ 2 vẫn rất đau. Em lại cư lùi lùi lại. Anh ý nhẹ nhàng hơn, vừa làm vừa nói chuyện với em cho đỡ căng thẳng với lo lắng. Chủ yếu là kể mấy câu chuyện nhảm nhí nhưng em cũng thấy buồn cười. vì em hay cười mà =))) xong rồi làm mấy cái mặt buồn cười để em vui ý J) 
Lúc đấy khi đi vào trong cũng ko thấy đau nữa. cho vào từ từ nên cũng thoải mái hơn, dễ dàng hơn. Lúc làm anh hay hỏi “Em thấy thế nào? Có còn đau không? Có thoái mái không?”. Em cũng thấy hạnh phúc nhưng đột nhiên cảm xúc trững lại. hẫng. em đẩy anh ra. “ Em làm sao?”
- Không thích nữa
“em muốn anh là của em không? Thì anh là của em rồi đấy. Em thuộc về anh 1 lần không được à?” * Bắt đầu không kiềm chế đc và anh quát to lên*
- Của em? Thế nào là của em? * em gắt*
- “ thôi bỏ đi. Ngủ đi”
……………………….
Đến sáng dậy. lúc chuẩn bị về. lúc e đang đánh son thì anh nói:
“Em tuyệt lắm em biết không?”
Như nào?
“Rất đặc biệt”
Anh lại ngôn tình à? Anh nói như này với bao nhiêu người rồi? không cần nói dối để lừa em. Anh có ngủ vs trăm người cũng ko phải việc của em. 
“ko hề. Chưa ai cả. Mà em thì a ko cần nói dối”
Sau này… Chúng ta sẽ không gặp nhau nữa?
“…”
Anh muốn thế à?
“…”
Trả lời đi
“ Bất cứ khi nào em cần chỉ cần nói. Anh sẽ đến”
Kể cả khi đó anh đang có ny, thậm trí có vợ?
“ Anh ko biết nữa. Nhưng anh nghĩ anh sẽ đến?
Vợ hoặc ny anh không thích điều này
“ Với người khác thì chắc sẽ ko. Ngay từ đầu em đã là ngoại lệ”
Nhưng em sẽ không tìm anh đâu. Kể cả sau này nếu em có người yêu hoặc ck. Anh cũng đừng tìm em, cũng đừng làm phiền em. Vì em sợ em yếu lòng rồi lại sẽ làm 2 người khác buồn lòng. Anh biết tình cảm của chúng ta đang ở đâu đúng không? Em cũng biết. nên em nói trước.
Sau đó em tiến đến rồi ôm anh: “Chắc em sẽ ko đến gặp anh nữa đâu. Dù sao thì cũng chúc anh thành công và hạnh phúc” *Vỗ vỗ vai* “ cố lên nhá”
Anh ngạc nhiên nhìn em kiểu sao lúc thích thì thích lắm mà bh buông dễ thế.
Em bảo Không cần nói gì đâu. Ôm em một lúc đi…
Chuyện còn nhé. Sau này, và đến bh trong cuộc đời em vẫn có anh ấy xuất hiện, nhưng em lại gặp một người đàn ông khác. Mọi người có muốn nghe em kể về người đàn ông mới này không? Hay chỉ muốn em kể nốt chuyện với Anh thôi???
Rồi từ đó chúng em rời xa nhau. Đến với nhau trong khoảng thời gian ngắn thì rời xa cũng vội vã như vậy. Em cố gắng vùi đầu vào công việc để đỡ nhớ anh. Bên ngoài phải làm như sóng yên biển lặng nhưng trong lòng như có bão. Cũng may có bạn bè ở bên. Mặc dù chúng nó cũng không biết mqh giữa em và anh, chúng nó chỉ thấy em vui buồn thất thường, hay thừ mặt ra nên rủ em đi ăn uống cho khuây khỏa, chúng nó nghĩ công việc nhiều quá nên em stress thôi chứ không biết em nhớ anh ý đến từng nào. Nhiều lúc muốn gọi điện cho anh hỏi Có nhớ em không? Nhưng ko dám. Những câu hỏi Anh đang làm gì? Đang ở với ai? Có người thương chưa? Có nhớ mình không? Có lộn xộn trong đầu. thật sự rất mệt mỏi. Rời xa anh ấy em chưa bao giờ khóc… chỉ thắc mắc ko biết mình có bỏ lỡ gì không? Cũng có lúc em thầm trách Sao anh cũng không liên lạc với em… nhưng rồi lại cười nhạt… “Là gì của nhau đâu”. Mọi thông tin của anh em chỉ có thể theo dõi qua fb… Thấy anh cũng vui trong lòng em vừa an tâm lại vừa giận. Không biết anh ấy có như mình không? Nhưng về sau này em mới biết “Chúng ta đã từng có chung một cảm xúc nhưng lại khác nhau về thời điểm”
Em thấy anh đi phượt nhiều hơn, có vẻ anh cũng vui. Em cũng bận. tự nhiên cứ lãng quên nhau như thế nhưng em luôn có cảm giác chưa thể kết thúc như thế này, nó sẽ còn nhiều biến cố lắm và chỉ biết chờ nó đến như thế nào thôi. Trước em là một đứa khép kín. Ít đi chơi cùng người khác giới. Chỉ muốn đi cùng nhóm bạn thân, tụ tập, nói chuyện. Ít nói chuyện với người mới quen nên họ thường nói em khó gần, lạnh lùng. Giờ em khác hẳn…Em đi gặp gỡ những chàng trai mới, Cười với họ nhiều hơn, đi chơi nhiều lên và chăm sóc bản thân mình. Em bắt đầu lên bar chơi, nghe nhạc và hòa mình vào dòng người xô bồ. Anh vẫn vậy, vẫn không tìm em. Cùng một thành phố mà dường như cả 2 đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời nhau. Đôi lúc em thất vọng và buồn tủi. Nhưng em không hối hận gì cả, có trách thì trách định mệnh đùa giỡn. Cứ đổ lỗi cho những thứ vô thường đi để bản thân đỡ đau khổ.
Vào Valentine – 14.2.2016
Sống trên đời hơn 20 năm, dù có kha khá người theo đuổi mà em chưa bao giờ được đi chơi Vlt một cách đúng nghĩa. Nhiều người cũng rủ rê nhưng em từ chối, phần vì ko yêu họ, phần vì không muốn để họ hi vọng và phần vì sợ người ngoài nhìn thấy hiểu lầm ( nói chung là thế ). Nhưng năm nay dường như ngoại lệ. Em với anh này (tạm gọi là M) cũng mới quen nhau 4 tháng, trước khi em và Anh bắt đầu với nhau. anh ấy nghe có vẻ cũng thích em nhiều, theo đuổi lâu rồi nhưng em không thích vì tính em thích ai sẽ tự thích còn nếu đã ko thích thì có cắm rễ mấy năm cũng ko thích và e rất trân trọng những người đó.
M rủ em đi chơi Vlt, em cũng đắn đo lắm, thực chất không muốn đi mà chỉ muốn cùng lũ bạn độc thân ăn uống hát hò gì đó thôi. Thấy anh M cũng nhiệt tình, năn nỉ từ mấy hôm trước nhưng mãi đến 5h chiều 14.2 e mới đồng ý đi. Nghĩ thử 1 lần đi chơi vlt với một người đàn ông xem sao. 
6h30 tối M đến đón em và nói anh ý đã chuẩn bị hết rồi, chỉ cần em gật đầu đồng ý đi thôi. Lần đầu tiên đi chơi mà em thấy hơi ngột ngạt, ngày này ngta bên người mình yêu thương, ngồi trong xe nhìn ra bên ngoài những cặp tình nhân đang ôm nhau cười hạnh phúc làm em nghĩ nhiều đến Anh ý. 
M đưa em đến 1 nhà hàng Nhật, đúng là đã chuẩn bị hết. Bước vào phòng đã đặt trước là một không gian rất lãng mạn và rung động lòng người J) Ánh đèn mờ ảo, những chùm bóng bay, Bó hoa hồng, nến và rượu vang, tiếng nhạc nhẹ nhàng làm em bất ngờ quá. Nhìn người đàn ông tốt đối diện mình nhưng trong lòng lại nghĩ đến một người khác. Cảm thấy có lỗi lắm. Đây là một vlt mà em vẫn hay tưởng tượng nhưng người đàn ông đi cùng lại không phải như người em muốn. Nhưng thôi, đã đồng ý đi thì đi cho chọn vẹn, nhân dịp này làm nó bớt thích mình đi.
Em ăn thật lực, xong cố tình nói chuyện vô duyên,cười thì hô hố, tay chân thì vắt vẻo =))) để cho M thấy em ko như những gì nó tưởng tượng =)) Em sống đúng bản chất khi em ở bên cạnh những đứa bạn thân luôn. Sau đó bọn em đi xem phim, má ơi! Hắn chọn phim kinh dị, cmn chứ, ngày này ngta đi xem phim tình cảm hôn hít cho rạo rực, lại chọn phim kinh dị chắc để mình nép vào người để tỏ ra là người đàn ông mạnh mẽ đây mà. C.m ạ, em không thích thể loại mấy phim ma, kinh dị vì em sợ =)) Nhưng thôi, nó chọn rồi, may mà bộ phim này nó ko sợ lắm, tình tiết giật mình cũng đoán ra được. Vào phòng chiếu phim,nó chọn ghế đôi, Em sợ vl đi được nhưng phải tỏ ra không sợ, mấy đoạn giật mình nó ko thấy mình nép vào nó thì nó lại nép vào mình, nhưng em đoán là nó sợ hơn em =)))) Chắc hắn cũng sợ nhưng mà cố gắng đi xem cùng mình tự nhiên em thấy buồn cười quá, tự nhiên 1 ý nghĩ trong đầu “Nếu đi cùng Anh thì ko sợ mình cũng tỏ ra sợ để được lợi dụng anh ấy =)))”
Hết phim, trong lúc đợi M ở ngoài thì em gặp Anh, Hên quá, có thể thấy anh rồi. Lâu không gặp Anh vẫn thế, nhưng chắc em xinh hơn =))) (đùa đấy) Anh chắc cũng đi xem phim với ai đó, tự nhiên thấy khó chịu. Ơ nhưng không phải, là đi 1 đám, không biết trong 3 đứa con gái kia có người con gái của anh không. Lúc đấy em chỉ muốn chạy đến hỏi cho rõ thôi. Rồi anh cũng thấy em, ánh mắt nhìn nhau vẫn âu yếm thế. 6 mắt nhìn nhau một hồi lâu ( vì anh ấy đeo kính =))) ) thì đột nhiên M đi đến, cầm tay em nói “Đi thôi em”. Trong lòng em lúc đấy vừa bối rối lại vừa hả hê J). Em thấy trong mắt anh có sự ghen tuông, tiến thoái lưỡng nam em vui lắm. Em mới bảo M: “Em muốn uống nước, anh đi mua giúp em được không”
Tất nhiên M đồng ý ngay và thật sự lúc đó em chỉ muốn nhìn anh một lúc lâu hơn thôi, muốn đến ôm anh mà chẳng được. Tự nhiên anh tiến đến phía em, nói giọng đầy bực tức nhưng cũng có phần mỉa mai J) : 

 
Để lại bình luận