Chuyện tình cô gái miền tây -Part I

Chuyện tình cô gái miền tây

Tôi – 24t , theo nhận Xét của các bạn nam đồng trạng lứa là 1 cô gái Xính chỉ )(inh và có duyên thôi chứ k sắc nước hương trờl đâu ạh , tôi là người Cần Thơ (miền Tây ý ạh )

Tôi nổi bật nhờ làn ciạ trắng mịn , đôi mắt to nâu đen lúc nào cũng ươn ướt , mũi k cao nhưng có mà lúm đồng Xu một bên , tốt nghiệp Đại Học Kinh Tế TpHCM, cả tinh , mạnh mẽ , quyết đoản , cả việc kinh doanh vả việc nội trợ đều rất ok nhưng đã gần 5 nắm nay k có cảm giác với bất kì anh nào tiếp cận , k iu , k thích cũng k muốn có người iu .

Lý do vì ngày trước bị anh người yêu phụ bạc , bắt cả 2 tay , rồi lừa gạt hết cả tiền dành dụm ( chú thích tý, ngày còn học Phổ Thõng tôi đã tập tành buôn bán Online , cái ji cũng bán, bán cả cho các bạn cùng lớp cùng trường , tiền bố mẹ cho tiêu hàng tuần lấy làm vốn kinh doanh nhỏ lẻ hết nhả tôi k giảu đâu ạh , Chi khả giả thôi

Hắn hơn tôi 2t iu nhau khi tôi học 11 hắn về trường lấy bằng tốt nghiệp thế là gặp nhau , hắn bảo thích tôi từ năm trước nhưng k dám tiếp Cận , tình đầu nên tôi Íu hắn rất chân thành ( nghĩ lại ngu vl , nói cái tôi Cũng tin ) quen nhau đc 3 năm .. Năm đó tôi cuối năm nhất , hắn hạy nt gđ với c Cấp Trên nơi hắn làm nhân viên thực tập , tôi hơi nghi nên rình xem đt hắn , ôi trời !Toàn chat Sex với cái bà khốn ấy vả thế lả chia tay , mả hắn lả người nói câu chia tay trước , lúc ấy hắn còn hành hung tôi , hậu qă để lại đến ngày hôm nay phía Sau vai tôi Còn Cả 1 vết sẹo dài và to đùng khoảng Scm vì bị hắn )(ô ngã nhào vỡ bản kính, mãnh kính vỡ đâm vào vai tôi phải khâu 6 mũi nhưng t ' cũng đâu vừa .TôÍ Cầm mảnh kính vỡ đâm hắn tới tấp , tôi đánh võ mèo hắn Chỉ biết đưa 2 tay rà đỡ, máu chảy bê hếch , tạy hắn bây giờ ít lắm Cũng 7–8 vết sẹo của tôi Lúc Chia tay hắn nợ tôi rất nhìêu tiền toàn khi mượn tôi hắn nói mượn Cho ba khảm bệnh , mẹ đánh hàng vân vân và mây mây , tỉtỉ lí do chính đáng anh nhất định trả em mất toi mẹ nó hơn 50 triệu chứ ít gì .vl thật Nhưng đã nhờ các anh em xã của ba đòi lại được gần hết tạm yên lòng quà đoạn này đi vỉ cảm thấy hơi bị dài lại không quạn trọng!

Bây giờ tôi đã tốt nghiệp rồi nhưng tôi k đi làm cho công tay hạy đơn vị nào Cả , vì tôi đàng Sở hữu 1 Shop thời trang cực đông khách trên đường Lê Văn Sĩ – Quận 3.

Từ ngày lên SG thẹo học trường kính tế tôi đã tiếp tục bán hàng Online , tôi bán cực kì được luôn ý , phải nói là tiền vô như nước , lên ờ nhả người clì họ hảng được 2 năm thì gia đình dì di dàn Sang Dức để lại căn nha 2 mặt tiền cho tôi , vừa bán vừa cho , ba mẹ ờ dưới quê bán nửạ mảnh vườn để muạ Càn hì của đì cho tôi 1 mặt đường LVS tôi mở Shop , nô iên ra Sau là mặt hẻm và cũng là nhà ở, nhà cửạ khang trạng , Shop rộng rãi , tôi k cóji phải lo lắng nữa , tôi chỉ mong ba mẹ lên đây ờ cùng với tôi đểgia đình gần gũi nhưng ba mẹ nhất quyết không chịu vi chán cải cảnh SG k hàng )(óm , nhà ại nấy ở , 'ôn ào náo

nhiệt Đảnh vậy! Hang tháng tôi về thăm ba mẹ 1 lần kho g thì ba mẹ rãnh chuyện vườn cây lại lên thăm tôi vai 3 hôm hôm ấy tôi cờn nhớ 10 ngày nữa là Sính nhật tôi , đang ngồi suy nghĩ xem Sinh nhật có nên về với ba mẹ hay không thì ba tôi gọi :

- Alo ! Ba hả!

– Ả ừ! Duy ảh ! Mai ba mẹ lên con đó nha !

- ÕÍ ! Bạ hôm nạy lạ thế, bình thường thích lên là cứ lên chứ có khi nào báo với con đâu , ma giờ lại cờn lên cả hai hạạhạạ ?

– Ả Ữ! ( Ba hôm nay Sao lằn nhằn thế nhỉ)

- Ba ơi ! Ba nói nhạnh đi con còn đang phải làm băng

 

- Ba ơi ! Ba nói nhanh đÍ con còn đang phải làm băng giá lô hàng mới về này!

- Thôi thôi k cójí con làm đÍ , mai ba lên r'ôí nóí!

- ỏ kề ba !

- Chạ mày ! { Mắn iu đấy nhé)

– Hẹhẹ ! – tôi cúp mảy!

Sâng hôm Sạu mới 7h Sáng bạ mẹ đã lên tới

- Bạ mẹ đi Xe chuyển 3h Sáng hả 7

- Ữ ! Thôi con lên phòng ngủ tiếp đÍ nào dậy rồi Xuống ăn sáng ! Mẹ Có mạng cả cớm kho ăn với Chảo lá đứa con thích đây này ! Mẹ nấu chút là )(ong ngay ! – Thôi ! Mẹ đi Xe cả đêm rồi mẹ nghỉ đi ! Tý con với ba mẹ với đì 3 đÍ ăn quán cho nhanh !

– Cải Con này ! Ăn quản Sạo bằng mẹ nấu!

- Dạ đạ ! Thôi mẹ cứ nã'u đi ạh ! Con đÍ ngủ tý nữa đây!

Tôí đÍ lên phòng đằng sau còn nghe mẹ tôi với dì 3 nói Chuyện về việc nấu Cháo như nào như nảo.

Dì 3 là chị Của mẹ tôi , đì ấy k chồng k Con nên đì ấy rất thương tôi , như con ruột , ngày tôi đi SG học dì cũng đi theo để Chăm sóc tôi ! ( sướng gớm )

Tôi ngủ 1 mạch đến 10h mới dậy , shop tôi nhân viên đã mở cửa bán hàng ! Tôí xuống nhà thấy nồi Cháo thớm phức , đúng món khoải khẩu tôi nuốt liền 2 tô hạhạ!

Ăn Xong lên phòng thay đồ, hôm nay tôi cớ hẹn thằng bạn thân từ thời nối khổ đi mua quả sinh nhật Cho bạn qải nó , mả bạn qải nó Cũnq là con bạn thân

 

Cho bạn gái nó , mả bạn gái nô Cũng là con bạn thân thời nối khổ với tôi !!! Kaka

Thay đồ Xuống k thấy ba mẹ với cả dì 3 đâu tôi mới gđ Cho dì 3:

– Úa dì 3 với ba mẹ đi đâu vậy ?

- Ba mẹ m đi gặp ông Chú 8 kêu cả tao theo , lâu rồi k gặp Chắc cũng 15 năm rồi !

- Là ông nội Của anh Gấu , năm nào Cũng dắt anh Gấu về Chơi với Con đúng k ?

- Ữ ! Cỏn nhớ hả !Tưởng mày quên rồi Chứ!

– Con k nhớ ông ấy nhưng nhớ anh Gẩu thôi haha! - Câí Con này!

– Thôi con ăn Cháo Xong rồi Con đi mua đồ với thằng Tuấn Chíều Con mới về nha!

– Ữ! Lái Xe Cho Cẩn thận!

- Dạ ! Tuân lệnh ạh!

Đi mua quà với Tuấn Xong , lái xe về nhả tự nhiên tôi lại nhớ đến anh Gấu , ngày nhỏ tôi rất thích Chơi với anh , anh địu dàng , ân cần , thương tôi như em ruột , hè và tết năm nào ông 8 Cũng đắt anh về quê t”' Chơi ớ nhả tôi Cả tuần , anh hớn tôi tận 8 tuổi , mỗ ân anh về là mỗi lần tôi nó quà SG , hihí nhưng năm tôi 10 tuổi , k thấy ông đắt anh về , ông về 1 mình thắp nhang ChD ông ngoại tôi và nói ông và anh Sắp Sang Mỹ định cư, anh Sẽ học ớ đó , Sẽ k về Việt Nam nữa , tôi nghe vậy khóc mấy ngày liền tôi là con 1 nên có anh tôi rất thích ! Thế lả đến giờtôi vẫn chưa gặp lại anh lần nào ! Cũng Chẳng nghe ba me tôi nói là Có tin

 

 

tức liên lạc gì với ông 8! Duy chỉ có năm sinh nhật 15 tuổi ạnh Cô gửi về cho tôi Sợi dây Chuyền bằng bạch kim , mặt là 1 ngôi Sạo nhỏ bằng hột đá màu đen lây, ông 8 nôl ới ba tôi lả do anh học mải , đây lả tác phẩm đầu ên của anh , anh tặng sinh nhật tôi tại sao ngần ấy năm ạnh k liên lạc mà đến năm tôi 15 tuổi a mới nhớ đến tôi , hay vì câu nói vu vớ của t lúc năm tôi 9t hôm ấy ạnh dắt tôi đi Chợ tết gặp 2 anh chị kia ôm hỏn nhau ngoài công viên anh v" lấy tay bịch mắt tôi lại , tôi lấy lảm khô Chịu vì k hiểu tại Sao , anh nói:

– Duy Còn nhỏ k được Xem mấy Cảnh nảy đâu nha ! Khi nào lớn lên thỉ mới đ ơc!

– Dạ ! (nhưng Chẳng hiểu ji kkk , giả vờ ngoan Vậy

Khi về nhả tôi lại hỏi ạnh:

- Khi nào thì em lớn hé anh!

- Chắc tầm 15 tuổi !

- Anh năm nay 17t rồi vậy anh quả lớn rồi còn ji! Hạhạ

- Anh có bạn gái rồi nhé ! Ðừng Có mà khi dễ anh !

– Bạn gái anh bao nhiêu tuổi rồi !

- 15

– Thế mai mốt khi em 15 em Cũng Sẽ Cô bạn trại. Bãy giờ nghĩ lại tôi k thể hiểu được lí do tại Sao lúc 9 tuổi mà tôi giả đời đến thế

Vậy mà hôm nay ông 8 về ba mẹ lại còn lên SG để

 

 

gặp ! Lí dojí nhi,tôi mông lung 1 tý thì nghe ai đấy đập Cửa kĩnh Xe tôi bộp bộp bộp!

TôÍ hạ kính Xuống thì bị nói ngay:

– Lái Xe kiểu ji đèn Xanh nảy giờ rồi mả cô k Chạy thế! Kẹt xe là vì Cô đấy nhé!

Tôi luồng cuống nhìn đèn tin hiệu , ôi đã đèn Xanh

rồi , tôi lú lẫn thật!

- Dạ dạ , Con Xin lỗi Chú ạh ! Con đi ngay đây ạh!

TôÍ kéo kính lên định Iâi Xe đi nhung Câi Xe đã tắt mây tự bao giờ, tôi khởi động lần thứ nhất nó k nổ mảy, lần thứ 2 thứs

– Oh no ! Sao thế em iu , nhõng nhẽo ảh, nổ máy đi em!

Xe đằng sau bấm Còi inh ỏi , tôi vội Xuống Xe ra hiệu xe Chết mây Câc xe đành Iâ'n sang làn bên Cạnh để đi , các Chú xe ôm ngay ngã tư giúp tôi đẩy Xe vào Sảt lề tôi gọi cho gara quen Cho người đến giúp . Đểxe đó cho người của gara lo , tôi tự mình đi bộ lúc tan tầm , nhìn dòng người hối hả , tôi Chợt nhớ đến mối tỉnh khốn nạn , tự dưng lại rơi nước mắt, k hiểu nổi tôi nghĩjí , đang thương nhớ hay đang tức giận , bỗng tiếng phanh Xe vang lên

Kẹt tttt ......

Tôi bị 1 chiếc xe 4 Chỗ va phải vỉ cái tội Sang đường k nhìn trước sau , tôi té Xuống đường xây xác ỏ Chân, hôm nay ngảyji k biết .Chân Chảy máu, rách tọat 1 mảng da nơi bàn chân Trên xe một thanh niên vội vã

 

– Chắc k Sao 7 Tôi lả người Sang đường k nhìn , a k cô lỗi đâu !

T vừa dứt câu anh ta đã dìu tôi đứng dậy , thật sự lúc đó tôi không hề đứng nổi , Chân đau kính khủng anh dìu tôi ngồi Xuống lề đường rồi vội quay lại Xe lấy túi thuốc , khi anh vừa mở túí Sơ cứu ra , tôi nói :

– Anh lả cứu hộ ảh ! Sao có túi Sơ cứu to thế 7

- Không ! Tôi là bác sĩ ! Lúc nào ra đường tôi Cũng mang theo túi Sờ cứu phòng cô việc bất ngờ! Như hôm nay chẳng hạn !

Tôi âm ừ, rồi a cầm lấy chân tôi lau máu

- Cô có đau không ?

- Đau muốn chết rồi đây ?

Anh ngước lên nhìn tôi , anh cười , anh có đồng tiền , anh có cả răng khểnh , anh giống 1 người , thật Sự rất giống , anh lại cuối Xuống băng bó chân cho tôi , anh nol :

- Vết thương không nghiêm trọng lắm , tôi có thểxử lĩ được , cô k cần đến bệnh viện !

- Dạ!

– Cô về đâu tôi chở cô về !

- Dạ em về LVS ạh!

Khõng hiểu lúc đẩy tôi thảnh người khác ảh ! Anh nói tôi đồng ý ngay là như nào ! Tôi lên Xe , anh lâi , tôí lấy đt ra bật quay video vờ cầm trên tay quay về

hướng anh , tôi quay anh , cả đoạn đường từ Nguyễn Văn Cừ về LVS cả 30p , quay chán chê !!! Tõi lại nhìn anh ! Không hiểu sào khi trên xe tôi và anh không nói chuyện với nhau câu nào ! Vô duyên hết sức ! Chắc1 phần vì tôi cứ chăm chăm vào đt nên a k muốn phiền tôi phần vì tôi nhìn a nhiều nên a ngại .

- Tới chỗ cái cây to kia anh cho tôi xuống nhé!

– Ữ ! Cô có cần tối clìu vào nhà không ?

- Không ! không c'ân ! Tôi cảm ơn anh nhé!

– Việc tôi nên làm thôi ! Xin lỗi cô lần nữa nhé!

- Lần này tôi đành nhận vậy !

Tõi cười , tôi cũng Có răng khểnh giống a , anh nhìn tôi chàm chăm , k chớp mắt.

- Anh sao thế?

Anh giật mình ú ớ lại ngại hihÍ ! Tôi với tày gọi anh Phan bảo vệ trước của shop , anh thấy tôi Xuống xe với cái chân băng bó vội chạy ra đỡ tôi :

– Ỏí ! Em Sao thể ? Tông Xe ảh ? Hay Sao ?

- Anh hỏi e k kịp trả lời luôn đó ! ừ! E bị tông xe! Nhưng e k sao!

- Thôi để a dìu vào nhà ! Nhành Iên!

Tõi quay lại vẩy vẩy tay chảo tạm biệt a theo kiểu lịch Sự, à mim cười rồi lài Xe chạy thằng.

– Anh thấy ba mẹ em về chưa thể ?

- Chú thiểm về rồi , e ở Shop hay qua nhà luôn để anh đưa qua ?

- Em ở lại shop ! E còn việc chưa xong anh àh!

Tôi vào căn phòng nhỏ khuất Sau lưng quầy thu

ngân , nằm dài trên Sofa suy nghĩ về anh Gâ'u và về cả cái người đã đụng Xe vào tôi khi nảy, cả hai rất giống nhau nhưng chắc Chắn là k phải đâu vì anh Gấu ngày Xưa da ngăm đen người thỉ thấp bé , còn cái anh Bảc Sĩ kia thì da trắng dâng lại cao to t'âm hơn 1m80 luôn ý!Thôi thôi tôi mặc kệ lả ai cũng mặc kệ mệt mỏi tôi ngủ thiếp đi đến khi mẹ qua gọi tôi dây vì anh Phân qua nhả báo với dỉ 3 lả tôi bị tông Xe đang nằm bên Shop ( anh Phân là con của 1 ng anh họ hàng của

ba )

- Duy, Duy àh , dậy đi Con!

Tôi giật mỉnh vì mẹ khều chân tôi .

- Gì vậy mẹ 7

– COn có đau không , cần đi Bảc Sĩ không ?

- Dạ không c'ân đâu mẹ , vết thương k sâu đâu mẹ . Mẹ ngồi Xuống bên cạnh tôi , tôi choảng dậy ôm mẹ, nhụi nhụí mặt vào vai mẹ .

– Mẹ, mẹ ởđây luôn với con nha mẹ!

- Sao vậy ? Hôm nay có chuyện jí àh , Sao nay lại nhõng nhẽo với mẹ .

Tự dưng tôi rơí nước mắt , tôi buồn , trong lòng tôi luôn có vướn mắcji đó k thể hiểu được , từ khi tôi vả người Íu đâu chia tay , tôi cứ chơi vơi trong tâm tưởng , có1 nút thắt mà tôi chưa thể cởi ra , tôi k muốn Íu ai cũng vỉ sợ bị phản bội , sợ lại là hắn lần thứ 2 , mỗi khi đi tắm nhìn vào gương thấy vết sẹo

 
Để lại bình luận